Wednesday, December 21, 2016

Chỉ là thịt heo chiên thôi, nếu thêm 1 bước này sẽ cực ngon và hao cơm đấy!

Từng miếng thịt heo chiên giòn rau ráu được rim với hỗn hợp gia vị đậm đà, thơm ngon thế này thì ai cũng thích mê!


½ củ cà rốt

1-2 cọng hành

3-4 tép tỏi

300g thịt thăn

100g bột bắp

1 lòng trắng trứng

Muối, rượu trắng, xì dầu, đường, giấm



Cho thịt thăn đã cắt lát vừa ăn vào ướp cùng ½ muỗng cafe muối, 1 muỗng cafe rượu trắng và ¼ muỗng cafe hạt tiêu trong 5 phút. Tiếp đến cho 1 lòng trắng trứng vào trộn đều với thịt.


Cho 2 muỗng canh bột bắp khuấy đều trong âu cùng nước và 1 muỗng cafe dầu ăn. Tiếp đến, trong một bát nhỏ, cho 1 muỗng cafe rượu trắng, ¼ muỗng cafe đường, 2 muỗng cafe muối, 1 muỗng cafe giấm, 3 muỗng cafe xì dầu, 1 muỗng cafe nước trộn đều để làm hỗn hợp gia vị.

Rắc số bột bắp còn lại ra dĩa, lăn đều thịt lên bột.


Bắc chảo ngập dầu lên bếp. Khi đã lăn xong thịt qua bột bắp thì nhúng qua âu bột đã khuấy tan với nước, cho vào chảo chiên vàng giòn thì vớt ra để ráo.


Chuẩn bị cà rốt, hành lá, gừng thái sợi dài, tỏi thái mỏng. Bắc chảo lên bếp cùng chút dầu ăn, cho tất cả vào phi thơm sau đó cho thịt chiên vào.



Cuối cùng, bạn rưới hỗn hợp gia vị lên và đảo đều cho đến khi nước cạn, gia vị thật thấm vào thịt thì tắt bếp.

Để có một bữa cơm ngon, đủ chất, nhanh gọn nhưng vẫn đáp ứng được yêu cầu là thường xuyên đổi món khiến các chị em phải gặp nhiều băn khoăn. Nay mách bạn cách chiên thịt ăn ngon hết sảy này nhé! Thịt heo chiên sẽ có lớp vỏ mỏng nhẹ bọc ngoài, giòn tan cùng với phần hỗn hợp gia vị được rim kĩ nên thật thấm và đậm đà. Đồng thời, cách làm này còn giúp cho thịt vẫn giữ được độ mềm ngon mà không lo bị khô quá!

Chúc các bạn thành công với cách làm thịt heo chiên giòn rim xì dầu này nhé!

Nguồn: BSC

Có thể bạn quan tâm

Let's block ads! (Why?)

Infographic: Cách xử lý thông minh của cha mẹ khi con bị chảy máu cam

Cơ quan chủ quản: Công ty Cổ phần Quảng cáo Trực tuyến 24H Trụ sở: Tầng 12, Tòa nhà Geleximco, 36 Hoàng Cầu, Phường Ô Chợ Dừa, Quận Đống Đa, TP Hà Nội Tel: (84-4) 73 00 24 24 hoặc (84-4) 3512 1806 - Fax: (84-4) 3512 1804 VPĐD: Tầng 5 – Toà nhà Hải Âu - 39B Trường Sơn, P2, Q.Tân Bình, TP.Hồ Chí Minh Tel: (84-8) 73 00 24 24 hoặc (84-8) 3848 9845 - Fax: (84-8) 3848 6519 / Giấy phép số 2517/GP- TT ĐT ngày cấp 27/08/2013 SỞ THÔNG TIN VÀ TRUYỀN THÔNG HÀ NỘI. Chịu trách nhiệm xuất bản: Phan Minh Tâm. HOTLINE: 0965 08 24 24

Let's block ads! (Why?)

Mang bệnh này, 100% người sẽ bị ung thư sau tuổi 40

Mang bệnh này, 100% người sẽ bị ung thư sau tuổi 40 - 1

Hình ảnh polyp đại trực tràng

Hai bố con cùng mổ cắt đại tràng

Tại Bệnh viện K hầu như năm nào cũng gặp trường hợp bệnh nhân bị polyp tuyến gia đình, vì bệnh có yếu tố gia đình nên khi phát hiện các thành viên trong gia đình đều phải đi kiểm tra.

Ông Nguyễn Văn C. quê Nam Sách, Hải Dương không may bị ung thư đại trực tràng. Khi bác sĩ khám cho ông phát hiện ông bị polyp tuyến, cả đại trực tràng chẳng khác nào chùm sung với các khối polyp to nhỏ, trong đó có những khối polyp to đã bị ung thư hoá.

Khi bác sĩ khuyên cả gia đình kiểm tra thì thấy cả con trai trưởng của ông C. 34 tuổi cũng bị polyp tuyến. Sau khi được bác sĩ tư vấn, con trai của ông C. cũng phải cắt bỏ đại trực tràng để phòng tránh ung thư sau này.

Trường hợp như gia đình ông C. không phải là hiếm. Bệnh viện K trước đó đã có nghiên cứu trên 9 gia đình có tỷ lệ polyp tuyến và trong đó đã có trường hợp bác sĩ phải cắt bỏ toàn bộ đại trực tràng để phòng chống bệnh ung thư xuất hiện sớm nhất. Theo các bác sĩ đây là cách phòng ung thư hiệu quả nhất đối với polyp tuyến.

Hay như trường hợp của anh Vũ Quốc Đ. trú tại Bắc Ninh không may mắn bị ung thư đại trực tràng. Khi anh thấy dấu hiệu đi ngoài ra máu, đau bụng dưới anh đã tới bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ tiến hành nội soi đại, trực tràng thì phát hiện có các ô polyp và bấm sinh thiết kết quả ung thư trực tràng.

Anh Đ tâm sự, bố anh cũng qua đời vì ung thư đại trực tràng cách đây 8 năm. Gia đình anh không ai biết bệnh này có thể liên quan tới yếu tố gia đình. Chỉ đến khi kiểm tra đó là bệnh lý đa polyp tuyến, một chứng bệnh có thể gây ung thư và mang yếu tố gia đình.

Theo thống kê của bác sĩ ở Bệnh viện K, 100 bệnh nhân ung thư đại trực tràng chỉ có 1 bệnh nhân do polyp tuyến gia đình nhưng nếu ở quần thế rộng thì con số này cũng thực sự đáng báo động khi bệnh ung thư đại, trực tràng đang là căn bệnh ung thư đứng trong top 5 ở Việt Nam.

Cần phẫu thuật sớm

TS. BS Nguyễn Quang Thái, Trưởng Khoa Phẫu thuật tổng hợp Bệnh viện K Trung ương cho biết, polyp là sự phát triển bất thường của các mô ở niêm mạc có hình dạng như khối u. Đa polyp tuyến gia đình là bệnh có hàng nghìn polyp ở đại trực tràng, tiêu chuẩn chẩn đoán của nó là phải ở tất cả các phần của đại tràng (bao gồm đại tràng phải, đại tràng trái, đại tràng ngang, đại tràng sigma và trực tràng) với số lượng 100 polyp trở lên.

Người bị bệnh có thể là người đầu tiên trong dòng họ nên yếu tố tiền sử không cần quan tâm đến. Tuy nhiên, đây là bệnh mang tính chất gia đình, thông thường gặp ở những người có họ hàng cận huyết bậc 1 tức là bố mẹ, anh chị em ruột. 

Bác sĩ Thái cho biết, 100% người mắc polyp tuyến gia đình đều sẽ bị ung thư, thông thường, tất cả những bệnh nhân có polyp tuyến gia đình đều có nguy cơ ung thư trước 40 tuổi, không có bệnh nhân nào sau 40 tuổi mà không bị ung thư.

Ghi nhận các trường hợp dưới 40 tuổi đa số cũng bị ung thư vì mắc đa polyp, nếu không cắt bỏ đại trực tràng sớm thì nguy cơ ung thư là 100%. 

Khi bị polyp tuyến, việc cắt đại trực tràng như thế nào cần được bác sĩ xem xét bởi vì nếu cắt hết đại trực tràng thì người bệnh sẽ phải đeo hậu môn nhân tạo, chất lượng sống của người bệnh giảm nghiêm trọng. Chính vì thế, các bác sĩ sẽ cân nhắc, nếu lượng polyp ở trực tràng tương đối thấp thì có thể giữ lại cơ tròn, nối hồi tràng với trực tràng, sau đó phải cắt đốt thật tốt những polyp ở phía dưới. Nhưng cách này vẫn chưa phải triệt căn, nguy cơ ung thư vẫn có. 

Cuộc phẫu thuật cắt hết hay giữ lại bác sĩ sẽ thảo luận và đưa ra các tình huống để gia đình người bệnh lựa chọn. Cách phòng và sớm phát hiện nhất, theo bác sĩ Thái mỗi người sau tuổi 30 nên tiến hành nội soi đại, trực tràng 1 lần/2 năm. Những người có nguy cơ cao như bị polyp cần thực hiện năm 1 lần để phát hiến sớm bệnh.

Let's block ads! (Why?)

Ác mộng những ngày làm dâu xứ Đài: Nước mắt đắng cay ở xứ người

Hai vợ chồng tôi không phải sống ở gia đình riêng như chồng tôi hứa trước khi sang mà cả 4 con người cùng chung sống trong một căn hộ 40m2, được xây 2,5 tầng. Kinh tế cơ bản ban đầu không quá khó khăn.

Tuy nhiên, mọi việc trong nhà đều do tôi đảm nhiệm như chăm sóc mẹ chồng, việc nhà... Từ lúc lấy chồng, tôi lúc nào cũng đầu tắt mặt tối. Nhiều đêm tôi mệt rã rời nhưng vẫn phải phục vụ chồng say rượu.

Gã chồng tôi uống rượu như nước lã, một khi đã rượu vào là anh ta mê mệt. Trong đó có chị Thanh (một người hàng xóm tôi mới quen) quê Hưng Yên cũng làm dâu Đài Loan, chị Thanh may mắn hơn Tôi khi chị có công việc ổn định và con cái hạnh phúc đề huề.

Cũng từ người hàng xóm này tôi mới biết chồng tôi mới ra tù nên phải sang Việt Nam lấy vợ. Biết mình gặp phải kẻ không ra gì nhưng tôi vẫn cố nhịn để kệ đời mình “bèo trôi theo nước”, lúc đó, một cô gái tuổi 18 như tôi không nghĩ được gì nhiều.

Kể cả sau này khi có bầu, dù tôi vừa bụng mang dạ chửa nhưng tôi vẫn phải làm quần quật như ô sin trong nhà và tìm cách phải đối mặt hàng ngày với gã chồng vũ phu, nghiên ngập, có phần bê tha của mình.

Con gái, nguồn động lực chính của tôi bên xứ người (Ảnh: NVCC)

Chồng chỉ đi làm công nhân nhưng được bao nhiêu tiền lương là anh ta đi đánh bài, uống rượu rồi về quậy tung cả nhà. Hắn về nhà trong lúc say còn nhiều hơn lúc tỉnh, những lúc đó chồng kiếm đủ chuyện để chửi, để đánh tôi, có những lúc hắn đập đầu vợ vào tường, dù đau nhưng tôi vẫn cố vùng thoát ra để chạy trốn, nhưng giữa phương trời xa lạ tôi cũng không biết đi đâu về đâu.

Nhiều lần sợ quá, tôi phải xin em chồng cho ngủ nhờ, khóa trái cửa để đợi chồng tỉnh. Ngày nào mẹ chồng và em chồng đi vắng, chỉ còn 2 vợ chồng là tôi phải chui xuống gầm giường ngủ, không dám bật đèn. Dù bầu bí, dưới sàn lạnh lẽo vô cùng nhưng vẫn phải chịu khó, bởi chồng tôi nếu tìm thấy tôi anh ta sẽ chửi, nếu không tìm thấy thì thôi.

Chồng tôi ngày càng trái tính, đã vậy anh ta còn thường xuyên dắt bạn bè về uống rượu rồi chửi bới loạn xạ. Ban đầu hắn còn tử tế nói chuyện với vợ bằng vài câu tiếng Việt, sau đó hắn bắt đầu nói chuyện với vợ bằng những tiếng chửi của Đài Loan.

Hai vợ chồng có bất cứ chuyện gì dù đúng hay sai nhưng mẹ chồng vẫn bênh chồng trước. Đi khám thai về xác định là con gái anh ta lại chửi vợ khủng khiếp hơn, anh ta chửi tôi không biết đẻ như người ta.

Lúc đó, tôi tự nhủ, dù sao cũng có con với người ta, tôi nghĩ mình trẻ cắn răng chịu đựng tính khí thô lỗ thất thường của ông chồng rượu chè, cố gắng đi làm để dành tiền chờ ngày sinh nở bên cạnh đó phải lo gửi về giúp bố mẹ trả hết nợ.

Lúc mới qua, vốn tiếng Trung còn ít ỏi tôi xin vào làm ở tiệm dép gần đó. Làm một tháng được 7.000 Đài Tệ nhưng phải gửi về nhà cho bố mẹ một chút thành ra không đủ sinh hoạt, mua sữa cho bà bầu. Một hôm chồng biết tôi có tiền dành dụm để đi đẻ, anh ta lục được lấy toàn bộ tiền đi chơi gái, uống bia hết.

Giữa xứ người, một mình tôi không biết đi về đâu (Ảnh: NVCC)

Sắp đến ngày sinh nở, tôi có nói với chồng, nhưng hắn gạt phắt, vậy là tôi phải tự bắt xe đi một mình. Giữa đêm lạnh buốt, tuyết trắng xóa đường đi, một thân một mình, bụng bầu sắp sinh, tôi tủi thân quá, ngồi ngoài phòng chờ đẻ mà tôi khóc cho cuộc đời mình, khóc trong ấm ức, khóc mà quên mất cơn đau đẻ.

Từ ngày tôi sinh con gái trong gia đình chồng không một ai đoái hoài đến chỉ có 2 mẹ con tự chăm sóc nhau. Khi con gái đến tuổi gửi trẻ, tôi một mình đưa đón con đi đi về về.

Cuộc sống dù còn vất vả nhưng có đứa con là niềm an ủi nên tôi cũng tạm yên lòng với cuộc sống mới nơi xứ người. Rồi một ngày, chồng tôi đón về một cô gái trẻ, cô ta tự nhận là vợ mới của chồng tôi. Cả nhà tuyên bố đuổi tôi ra khỏi nhà. Chồng bắt phải ly dị, tôi lúc đó mới 19 tuổi, không đủ dũng cảm làm điều đó.

Ý định bỏ về Việt Nam đã xuất hiện trong đầu tôi, nhưng tiền đâu mà về, rồi về lại mang tiếng, còn bố mẹ ở quê, dù khó khăn nhưng cũng cố nhịn. Nhiều khi buồn quá tôi sợ mình nghĩ quẩn nhưng không dám nói với ai. Đã hơn 1 lần tôi muốn bế con về Việt Nam nhưng lại nghĩ lấy chồng không giúp ích gì được cho cha mẹ mà bây giờ mang con về làm khổ bố mẹ rồi bà con hàng xóm cười chê nên tôi vẫn cố ở lại.

Làm được bao nhiêu tiền, tôi không dám tiêu, để dành gửi về cho bố mẹ trả nợ từ từ, chỉ giúp được phần nào chứ không thể trả hết bởi tôi phải nuôi con ăn học, nếu cứ bỏ không cho nhà chồng con tôi sẽ thiệt thòi nhiều.

Tôi ăn uống kham khổ, nhiều lúc người chỉ còn lại một dúm xương, mặt mũi đầy mụn nhọn, tàn tạ vô cùng. Chồng tôi thì ngày ngày vẫn hành hạ tôi vì ckhông chịu ly dị, không những vậy nhiều lúc tôi phải nuôi lại chồng. Hắn uống rượu suốt, nhiều khi thiếu nợ, đi bao gái rồi người ta lại nhà người ta đòi, hắn lại lôi tôi ra bắt phải trả nợ cho hắn.

Sau bảy năm câm nín nơi nhà chồng, con gái tôi bắt đầu vào lớp 1. Tôi nghĩ mình đã hy sinh quá đủ để được gần con, nhưng nỗi đau và câu hỏi tại sao phải sống trong ê chề khi lòng không muốn vẫn ám ảnh không nguôi. Nếu không có những hạnh phúc nhỏ nhoi từ con trẻ thì chắc tôi không vượt qua được với ông chồng lớn tuổi mà như có vấn đề tâm thần.

Có một lần uống rượu xong rồi ông ta đánh con, tôi bênh vực con gái thì hắn ta nắm đầu đập đập vào vách tường. Anh ta có cái tật lạ là cứ uống rượu xong là gọi xe cấp cứu, đánh tôi xong ông ta gọi cả cảnh sát rồi vu cho tôi đánh ông ấy, liên tục như vậy, nhất là khi nào uống rượu say mèm. Nhiều khi mẹ chồng tôi nói anh ta bị ma nhập, bà ta đi cúng khắp nơi nhưng cũng không khỏi bệnh.

Trộm vía nhưng con tôi ngoan lắm, bé biết mẹ nó khổ nên rất thương mẹ. Nhưng mà thấy tôi khổ quá, nhiều khi chồng tôi uống rượu rồi về chửi tôi, tôi khóc bé bảo mẹ đừng khóc, mẹ khóc là mắt con cũng muốn khóc theo mẹ, nếu mẹ sống với bố nữa, mẹ đi tìm người khác tốt hơn bố là con vui rồi.

Sáng sớm trước khi đi làm tôi chở con đi học, chiều về bé lại nhà bạn tôi ăn uống ở đó. Nhiều khi bé tủi thân, bé hỏi tại sao để bé đi lại nhà người ta ăn cơm chực, ăn ngon cũng không dám đòi ăn thêm.

Một ngày, mẹ chồng tôi đi xem bói, bà về bà nói nguyên nhân con bà bị điên điên dở dở ấy là do lấy tôi. Sự việc ấy càng làm cho chồng tôi vũ phu với tôi hơn. Còn cô gái trẻ hắn gọi là vợ mới kia, trực tiếp gọi điện cho tôi đe doạ tôi, nói tôi không ra khỏi nhà chồng sẽ giết mẹ con tôi.

Nghĩ đến con, tôi sợ hãi quá dạ trốn khỏi nhà chồng. Ba tháng sau, nỗi nhớ con quay quắt khiến tôi bất chấp hết tất cả sợ hãi trở lại nhà chồng. Trong nhà chồng tôi, vợ mới, mẹ chồng và em chồng để sẵn giấy ly dị bắt tôi ký, tôi không ký chồng tôi lôi tôi ra đường đánh tới tấp, phải nhờ đến cảnh sát can thiệp tôi mới thoát khỏi gã vũ phu.

Ngay sau đó tôi xách quần áo ra khỏi nhà chồng. Không ly dị nhưng tôi cũng đã đạt được thăm nuôi con bất kỳ khi nào rôi muốn. Giữa xứ Đài, tôi bơ vơ đi tìm những người bạn người Việt Nam để mong kiếm kế sinh nhai...

(Còn nữa)

Let's block ads! (Why?)

Vào nơi chuyển giới “chui”

Ngày 11-12, khao khát muốn chuyển giới sang nữ, anh P.N.H (SN 1994; ngụ quận Tân Bình, TP HCM) tìm đến một ngôi nhà trong hẻm trên đường Bình Thới (quận 11). Vừa vào đầu hẻm, 3 xe máy phóng ra, trên có 4 người chuyển giới.

Giá siêu rẻ

Trước nhà, một phụ nữ ngồi chắn cửa. Bên trong, nhiều người đang hí hoáy ghi chép thông tin trên những cuốn sổ hộ chiếu. Thấy người lạ, tất cả quay lại dò xét. “Ai giới thiệu đến đây? Sao thấy lạ vậy?”. Khi anh H. nhắc tên một số “khách hàng thân thiết”, những người này mới cởi mở hơn.

Một người tên Trinh bước ra, hỏi anh H. muốn mua loại thuốc sản xuất từ Thái Lan hay Đức. Thuốc của Thái Lan giá 130.000 đồng/hộp, Đức 180.000 đồng/hộp. Tiếp đó, bà Trinh yêu cầu chúng tôi vào nhà rồi khóa trái cửa. “Chuyển giới từ nam sang nữ không cần phẫu thuật. Em phải mua mấy loại thuốc này về chích, ngực sẽ nở, da trắng trẻo hơn. Sau 4 tháng thì tính chuyện sang Thái Lan” - bà Trinh tư vấn.

Dứt lời, bà Trinh yêu cầu một nam thanh niên lấy một hộp nhựa chứa khá nhiều ống kim tiêm, nhiều lọ thuốc chi chít dòng chữ lạ. Theo lời tư vấn, cứ khoảng 3-4 ngày, anh H. phải chích một lần thuốc cho đến khi thấy cơ thể có nhiều chuyển biến.

Vào nơi chuyển giới “chui” - 1

Giá thuốc hormone chuyển giới được bán từ 130.000-180.000 đồng/lọ

Thấy anh H. có vẻ lưỡng lự, bà Trinh vỗ vai trấn an rằng ở đây, mỗi ngày bán cho hàng chục người. Khi anh H. chích thuốc xong, bà sẽ dẫn sang Thái Lan phẫu thuật với phí 3.000 USD “bao” đi lại, ăn uống suốt 10 ngày.

Nghe nhắc về trường hợp đến đây tiêm thuốc tử vong, bà Trinh đổi giọng đe nẹt: “Thuốc tốt làm sao chết được! Do mấy người đó nóng vội nên dùng thuốc quá liều. Muốn phẫu thuật thành công phải nghe lời tôi, tới đây thường xuyên!”.

Nói xong, bà Trinh lấy điện thoại ra đưa cho chúng tôi xem ảnh những người được bà dẫn đi chuyển giới thành công. Bà Trinh khẳng định các loại hormone chuyển giới không bán ở Việt Nam, cũng không có phòng khám và bệnh viện nào nhận chuyển giới. Vì vậy, nhu cầu rất nhiều nên bà phải sống từ nghề bán thuốc “chui” đến “cò” phẫu thuật.

Ngày 15-12, phóng viên Báo Người Lao Động cùng anh H. lần nữa tiếp cận cơ sở bán thuốc của ông Long “gầm” trên đường Âu Cơ (quận Tân Phú). Trước cửa nhà ông là một tủ đựng nhiều đồ tạp hóa. Theo ông Long, một ngày ông bán cho hơn 30 người, cứ có nhu cầu là làm. Sau khi xem một số loại thuốc, ông Long yêu cầu anh H. vào trong căn phòng kín để bơm trực tiếp vào bắp vai. Sau 5 phút tiêm thuốc, anh H. bước ra có vẻ đau đớn ở bắp vai. Ông Long thu 170.000 đồng và dặn 4 ngày sau gặp lại sẽ tiếp tục bơm thêm lần nữa rồi cho thuốc về nhà tự “xử”.

Ngay đêm đầu tiên, anh H. phát sốt; ngày thứ hai thì tức ngực, khó thở và sau 5 ngày, mắt cay xè, cơ thể mệt mỏi. Mặc dù phóng viên khuyên nhủ nên ngừng tiêm thuốc và đến bệnh viện uy tín để kiểm tra lại nhưng anh H. từ chối vì muốn trở thành... con gái.

Chết người như chơi

Bà T.T.T (ngụ phường 2, quận 10) suốt một năm nay vừa dạy học vừa chạy vạy khắp nơi kiếm tiền lo điều trị cho con trai tên L.P.Ph (20 tuổi). Con trai bà là người đồng tính và khát khao muốn trở thành con gái. Do hoàn cảnh khó khăn, bà T. không có điều kiện cho con sang Thái Lan phẫu thuật. Sau đó, trong một lần đi chơi, bà được một người bạn giới thiệu cho đầu mối tiêm hormone và dẫn đi phẫu thuật với giá siêu rẻ. Kết quả, 3 tháng điều trị tốn gần 90 triệu đồng mà anh Ph. hình hài chẳng ra nam cũng không giống nữ.

Nuốt nước mắt, bà T. bộc bạch: “Nghe nói đi Thái Lan phẫu thuật ít nhiều gì cũng trên dưới 500 triệu đồng. Nhà không có điều kiện, ít kiến thức nên tôi đã tin lời người lạ bày trò tiêm, chích không có sự giám sát của bác sĩ. Thà bản thân tôi bị biến chứng còn hơn để con trai giờ ra nông nỗi, khó cứu vãn”.

Quả thật, vóc dáng hiện tại của anh Ph. hơi khác lạ, phần thì teo tóp, phần thì phình to bất thường. Trong đó, vai, ngực và gáy rất dị dạng. Anh Ph. rầu rĩ: “Tôi chỉ mơ ước trở thành phụ nữ nhưng giờ nửa chừng đã bị biến chứng. Nhưng tôi còn may mắn hơn những người khác”.

Theo lời anh Ph., trong những người bạn đồng tính mà anh chơi chung có 2 người đi tiêm, chích dẫn đến tử vong. Một người bạn nữ chuyển giới sang nam, được tiêm chích hormone và đưa sang Thái Lan để mổ lấy tuyến vú. Sau khi về nhà, người này bị sốt và nhiễm trùng rồi qua đời. Người bạn thứ hai là nam chuyển giới thành nữ, bị sưng phù vùng kín; đưa đến bệnh viện cấp cứu và cũng chết do mất nhiều máu.

Anh Ph. cho biết hiện nay, trên địa bàn TP HCM có gần 10 địa điểm chích hormone, dẫn mối sang Thái Lan phẫu thuật. Trong đó, phải kể đến điểm của bà Thuận (ngụ quận 11), ông Long “gầm” (quận Tân Phú) hoặc nhóm của Tín “gà” (quận Thủ Đức)…

Không có thuốc đặc trị chuyển giới

Bác sĩ Dương Phương Mai, Phó Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Quốc tế, cho biết những loại thuốc được cho là “thần dược” chuyển giới hiện nay tập trung 2 loại, gồm: Estradiol (dành cho nam chuyển sang nữ) và Sustanon (dành cho nữ muốn thành nam).

“Đây là loạt thuốc được quản lý chặt chẽ, cấm bán ở các nhà thuốc tư nhân. Dùng thuốc phải có sự giám sát của cơ quan chức năng để tránh gây biến chứng” - bác sĩ Mai khuyến cáo. Theo đó, các loại thuốc nói trên dùng để cân bằng nội tiết, sinh lý chứ không phải đặc trị để chuyển giới.

Let's block ads! (Why?)

Cụ ông mang khối u như người mang bầu 9 tháng

Cụ ông mang khối u như người mang bầu 9 tháng - 1

Bệnh nhân Nguyễn Văn Yết, 84 tuổi mang khối u quái khổng lồ nặng 10 kg. 

Chiều ngày 20/12, TS Phạm Văn Bình- Trưởng Khoa Ngoại Tổng hợp Tân Triều (Bệnh viện K) cho biết, bệnh nhân Nguyễn Văn Yết, 84 tuổi ở Mỹ Lộc, Nam Định đến bệnh viện K khám với khối u cứng như đá to như người mang bầu 9 tháng với mong ước duy nhất bác sĩ giúp cắt bỏ khối u.

Ngày 14/12, ca phẫu thuật cho bệnh nhân Nguyễn Văn Yết được ê kíp các bác sĩ thực hiện.

Theo TS Bình, do khối u của bệnh nhân quá lớn, cứng, các bác sĩ phải phẫu tích rất tỉ mỉ bằng các phương pháp cầm máu tốt, dự trù các khả năng chảy máu ồ ạt trong ổ bụng có thể xảy ra. Để cắt bỏ ra toàn bộ khối u, các bác sĩ đã phải truyền đến 12 đơn vị máu, bằng lượng máu cơ thể của người bệnh.

Ca mổ kéo dài gần 5 tiếng, khối u nặng khoảng 10 kg được lấy ra. Với khối u có đường kính lớn (45 cm), các phẫu thuật phải phẫu tích rất tỉ mỉ, vừa mổ vừa cầm máu. Khối u được cắt toàn bộ, bảo toàn thận và niệu quản bên trái,kiểm soát mạch máu lớn xâm lấn. Bệnh nhân được truyền 12 đơn vị máu, gần bằng lượng máu của cơ thể một người trưởng thành.

Cũng theo TS Bình, rất lâu các bác mới gặp ca mổ khối u khó như vậy. May mắn, ca mổ thành công, bệnh nhân diễn biến ổn định, sau 2 ngày mổ đã tỉnh hoàn toàn, sau 1 tuần nữa có thể xuất viện. Đặc biệt may mắn, do bệnh nhân bị ung thư tổ chức liên kết mô mỡ, phương pháp điều trị hiệu quả nhất là phẫu thuật đã cắt bỏ được hoàn toàn khối u. 

Hiện là ngày thứ 6 diễn biến sức khỏe của bệnh nhân rất thuận lợi. Dự kiến, bệnh nhân có thể xuất viện trong vài ngày tới.

Các bác sĩ khuyến cáo, nếu thấy bất kì biểu hiện khác thường nào trong cơ thể cần đi khám càng sớm càng tốt. Nên duy trì cho mình thói quen đi khám và làm các xét nghiệm định kì hàng năm hoặc theo chỉ định của bác sĩ.

Let's block ads! (Why?)

Sự thật vụ bà bầu ăn lẩu tưng bừng trong bệnh viện

Ngày 20/12, trên mạng xã hội chia sẻ những hình ảnh được cho là nhóm sản phụ ăn lẩu tưng bừng trong bệnh viện phụ sản. Theo đó, có khoảng gần chục sản phụ đặt một bếp từ kèm nồi lẩu đang ngồi ăn.

Sau khi những hình ảnh này được lan truyền, một người có facebook L.C chia sẻ: “Bộ đồng phục thần thánh này đích thị ở Bệnh viện Phụ sản Hà Nội. Nhưng ở viện thì ai cho bà đẻ làm ồn ã, huống gì mang xoong chảo ăn lẩu ầm ầm như thế này”.

Một người khác có facebook T.T bình luận: “Nấu ăn trong bệnh viện là sai quy định về an toàn cháy nổ. Không những thế, nguy cơ nhiễm cơ nhiễm khuẩn ở bệnh viện sẽ xảy ra”.

Trên mạng xã hội chia sẻ những bệnh nhân ăn lẩu tưng bừng trong bệnh viện. 

Trao đổi với phóng viên về sự việc, TS.BS Nguyễn Duy Ánh - Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Hà Nội xác nhận, hình ảnh những bệnh nhân này thuộc Bệnh viện Phụ sản Hà Nội.

“Đây là những bệnh nhân nằm điều trị bệnh rau tiền đạo kéo dài tại Bệnh viện chứ không phải sản phụ chờ đẻ như thông tin trên mạng xã hội đã đưa”, bác sĩ Ánh nói.

TS.BS Nguyễn Duy Ánh phân trần: “Nhóm bệnh nhân này nằm viện lâu và chơi thân với nhau nên tổ chức sinh nhật, tổ chức ăn lẩu ngay trong phòng bệnh. Bệnh viện đã nhắc nhở. Tuy vậy, đây vẫn là sự việc đáng tiếc, lần đầu tiên xảy ra ở bệnh viện. Chúng tôi rất xin lỗi và lấy làm tiếc vì những hình ảnh này".

Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Hà Nội cũng thừa nhận, ăn uống, cắm bếp điện từ trong bệnh viện là vi phạm an toàn cháy nổ và tăng nguy cơ nhiễm khuẩn bệnh viện.

“Sau khi phóng viên phản ánh, Bệnh viện Phụ sản Hà Nội đã có thông báo tới các khoa phòng nhằm quán triệt, chấm dứt ngay tình trạng ăn uống, cắm bếp điện từ trong phòng bệnh để giữ vệ sinh chung, đảm bảo sức khỏe cho người bệnh”, ông Ánh chia sẻ.

Let's block ads! (Why?)