Chiều 16/8, các thí sinh Hoa hậu Việt Nam tham gia các hoạt động trình diễn trang phục dạo phố, bikini tại một điểm du lịch tại TP HCM.
Wednesday, August 17, 2016
Người đẹp HHVN diện bikini khoe đường cong trước chung kết
Siêu nhiên và nữ sinh – 2 ý tưởng gây chú ý của Kpop
Trang phục lấp lánh, màu tóc cầu vòng từng trở thành thương hiệu trong giới thần tượng Kpop. Thời gian gần đây, 2 xu hướng mới đang hình thành trong bối cảnh thị trường cạnh tranh.
- Thích và chia sẻ bài viết:
‘Alice ở xứ sở trong gương’: Cái kết đẹp cho xứ thần tiên
Không có phần kỹ xảo vượt trội như tập trước, “Alice Through the Looking Glass” vẫn hoàn thành nhiệm vụ khép lại câu chuyện ở xứ sở thần tiên của nàng Alice can đảm.
Alice in Wonderland từng là cuốn sách gối đầu giường của nhiều thế hệ thiếu nhi trên toàn thế giới. Câu chuyện về chuyến phiêu lưu tới miền đất lạ của Alice, rồi gặp gỡ những nàng công chúa, hoàng hậu nắm giữ phép thuật xoay chuyển thế giới theo một chiều kích khác, từng hớp hồn không ít các bạn nhỏ đam mê truyện cổ tích.
Bộ phim điện ảnh chuyển thể của Disney từng gây sốt trên toàn cầu tại thời điểm định dạng 3D còn gây nhiều tò mò cho công chúng. Nhưng phải 6 năm sau, hãng phim mới trình làng phần tiếp theo mang tên Alice Through the Looking Glass, xoay quanh chuyến dấn thân tiếp theo vào thế giới không tưởng của nàng Alice can đảm.
Thứ ngôn ngữ điện ảnh đầy màu sắc và âm thanh theo tinh thần Disney xuất hiện ở ngay trường đoạn mở đầu bộ phim: màn rượt đuổi ngoạn mục giữa con tàu của Alice và toán cướp biển. Nó có thể khiến người xem xúc động nhớ tới thế giới màu nhiệm trong Alice in Wonderlandcách đây 6 năm.
Câu chuyện bắt đầu như đúng tựa đề bộ phim: thông qua một tấm gương, Alice tìm lại được những người bạn lưu lạc năm xưa, còn khán giả như tìm lại được bóng hình của một bộ phim tuổi nhỏ. Alice gặp người bạn làm nón Mad Hatter trong tình cảnh khốn cùng, lắng nghe câu chuyện về cuộc đời của anh và quyết định ra tay giúp đỡ thêm một lần nữa.
Theo mô-típ truyện cổ tích, Alice Through the Looking Glass được kể lại khá mạch lạc và dễ hiểu đối với khán giả nhí. Tinh thần xả thân vì bạn bè, đề cao gia đình vẫn là chủ đề xuyên suốt được Disney phát huy từ phần trước.
Một vài bài học ở tầng ý nghĩa sâu xa gợi nhắc con người về việc hãy trân quý những khoảnh khắc hạnh phúc của ngày hôm nay, thay vì thay đổi hay cải tạo sai lầm trong quá khứ, được gửi gắm ý nhị thông qua lời thoại của các nhân vật.
Nhưng có một điểm mà Alice Through the Looking Glasschưa làm được. Màn trình diễn đồ họa và kỹ xảo từng tạo nên thành công cho Alice in Wonderland, nhưng nay nó gần như chỉ được lặp lại, không có thêm điều gì mới mẻ.
Được đầu tư 170 triệu USD, với sự góp mặt của “bàn tay ma thuật” về hình ảnh Dan Hennah, nhưng Alice Through the Looking Glasslại chưa gây được ấn tượng về mặt hình ảnh như nhiều bom tấn trong mùa hè 2016.
Ý tưởng xuyên suốt của bộ phim là phối hợp giữa trường quay tạo dựng với đồ hoạ 3D không phải là phát kiến tồi. Tuy nhiên, sự đầu tư lệch hướng vào mức độ và bố cục các cảnh quay vô tình khiến khán giả cảm thấy như đang theo dõi một vở kịch với các mô hình lâu đài, nhà hàng, cửa tiệm được dàn dựng trên sân khấu.
Những ngôi nhà trên núi, lâu đài của người tóc đỏ được tạo dựng còn sơ sài trên phông cảnh không mấy đặc sắc. Những khung cửa vô hồn, mái ngói lâu đài cứng đơ hoàn toàn tách biệt với khung cảnh thần tiên phía sau dễ làm người ta liên tưởng đến đám mô hình nhà xếp tí hon được tặng kèm trong các hộp bánh.
Có điều an ủi rằng những người hâm mộ Alice in Wonderland vẫn được gặp lại dàn diễn viên cũ trong bộ phim mới: Johnny Depp trong vai Mad Hatter với phong cách tưng tửng đặc trưng từ thời Cướp biển Caribê, Anne Hathaway trong vai Công chúa trắng tốt bụng, hay Mia Wasikowska trong vai Alice đã phần nào già đi theo thời gian.
Trường đoạn hội thoại giữa Alice và Thời gian ở cuối phim có thể khiến người ta phải suy ngẫm. Âm thanh và lời thoại của phân cảnh được xử lý rất tốt. Tiếng đồng hồ chạy đệm cho lời trò chuyện của nhân vật thực sự tạo được niềm hứng khởi của chuyến phiêu lưu đang dần đi đến hồi kết.
Alice Through the Looking Glass kết thúc trọn vẹn và tốt lành như bất cứ câu chuyện cổ tích nào mà Disney từng chuyển thể. Có lẽ đây chính là điểm dừng hợp lý cho cô nàng Alice sau chuyến hành trình kéo dài 6 năm trên màn ảnh.
Alice Through the Looking Glass (Alice ở xứ sở trong gương) đang được trình chiếu tại các rạp trên toàn quốc.
‘Kim Bình Mai phiên bản Hàn’: Thông điệp nữ quyền nóng bỏng
The Handmaiden (Cô hầu gái) là một trong những dự án điện ảnh Hàn Quốc được chờ đợi nhất trong năm nay, bởi nó đánh dấu sự trở lại của đạo diễn Park Chan Wook sau ba năm kể từ tác phẩm gần nhất là Stoker (2013), và bảy năm kể từ lần cuối ông xuất hiện tại LHP Cannes với Thirst (2009).
Ngay từ khi dự tranh giải Cành cọ vàng tại Cannes 2016, tuy không bước lên bục vinh quang, nhưng The Handmaiden vẫn được giới truyền thông quốc tế đặc biệt quan tâm bởi những cảnh quay tình dục nóng bỏng, cộng thêm đề tài đồng tính nữ được đặt trong bối cảnh xưa cũ.
Trong phim, cảnh quay có thể được coi là điểm mấu chốt của toàn tác phẩm, thực ra không phải những trường đoạn tình dục hay bạo lực. Đó là lúc gã buôn lậu Kouzuki (Cho Jin Woong) dặn dò cháu gái của vợ mình - tiểu thư Hideko (Kim Min Hee), trước khi hắn rời khỏi Hàn Quốc để trở về Nhật Bản, rằng: “Con phải luôn ghi nhớ chuyện ở dưới tầng hầm”.
Những bí ẩn được cất giấu khôn khéo
Suốt thời lượng 145 phút của bộ phim, căn hầm ấy không hề xuất hiện cho đến những phân đoạn cuối cùng. Nó được Kouzuki che đậy dưới một tòa lâu đài nguy nga với “ba khối kiến trúc”, xây dựng kết hợp giữa phong cách phương Tây và văn hóa Nhật Bản.
Căn hầm đó là nơi mà khi còn nhỏ, Hideko “chỉ mới nhìn và nghe thôi, thì đã không muốn đến lần thứ hai”. Đó cũng là lý do cô không thể thoát khỏi sự giam cầm của dượng trong suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Đạo diễn Park Chan Wook đã lèo lái The Handmaiden bằng cách thức tương tự như Kouzuki che đậy tầng hầm của gã: những gì ta chứng kiến chưa hẳn là những điều mà ta nhận được. Từng nhân vật trong phim lần lượt xuất hiện dưới một lớp vỏ bọc do mình tự tạo, một câu chuyện bịa đặt, hay là một âm mưu có tính toán trước.
Ở đầu phim, Sook Hee (Kim Tae Ri) có mặt tại tòa lâu đài của Kouzuki để nhận vị trí tì nữ mới cho tiểu thư Hideko. Tự giới thiệu mình là Yu Chu, nhưng bà quản gia quyết định gọi cô bé là Tomako, dù cả hai đều không phải là tên thật của cô.
Công việc hầu gái cũng chỉ là danh nghĩa nhằm che đậy mục đích thật sự của Sook Hee khi đến đây. Cô vốn tuân theo sự chỉ đạo của “bá tước” Fujiwara (Ha Jung Woo), kẻ đang dòm ngó khối gia sản kếch xù bên trong tòa lâu đài của Kouzuki, mà chủ sở hữu thực sự chính là tiểu thư Hideko.
Thực chất, Sook Hee là con nuôi của một gia đình ăn cắp chuyên nghiệp, còn Fujiwara cũng chỉ là một gã lừa đảo, có giao kèo với gia đình Sook Hee trong phi vụ lần này. Nhiệm vụ của Sook Hee là tiếp cận Hideko với tư cách là người hầu gái, để rồi thuyết phục người đẹp rơi vào lưới tình mà Fujiwara giăng sẵn.
Một khi kết hôn và thừa kế gia tài của Hideko, Fujiwara sẽ lập tức tống nàng vào trại tâm thần và hưởng trọn tài sản. Điều đáng gờm chính là việc lão già Kouzuki cũng có cùng mục đích với gã trai trẻ. Mang danh nghĩa là chú dượng, nhưng từ lâu hắn đã lăm le muốn cưới cô cháu gái của vợ mình để độc chiếm gia tài.
Kế hoạch của Fujiwara suýt chút nữa trở nên hoàn hảo nếu như trái tim của Sook Hee không bỗng nhiên rung động trước chính cô chủ Hideko - một người có quá nhiều kiến thức về tình dục, nhưng lại chưa từng nếm trải mùi tình yêu.
Cuộc “phục thù” của Park Chan Wook
Ngay từ những phút đầu tiên của The Handmaiden, trò chơi nhập vai đã được Park Chan Wook bày biện sẵn: tên lừa đảo sắm vai bá tước, ả móc túi vào vai hầu gái, gã buôn lậu vào vai “chú dượng”, còn cô tiểu thư danh giá thì khoác lên mình vai diễn “điên loạn”.
Được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết Fingersmith của nữ văn sĩ Sarah Waters, đường dây kịch bản của bộ phim gần như không có gì thay đổi, ngoại trừ việc di dời toàn bộ bối cảnh từ Anh quốc thời kỳ Victoria tới bán đảo Triều Tiên vào những năm 1930.
Cả cấu trúc ba phần của tác phẩm gốc cũng được giữ nguyên trong phim: phần một được kể dưới góc nhìn của Sook Hee, phần hai lặp lại câu chuyện thông qua lời kể của Hideko, và phần cuối là lúc “ván bài lật ngửa”.
Tác phẩm trước đó của Park Chan Wook, Stoker, từng gây ra ít nhiều thất vọng. Việc không trực tiếp viết kịch bản cũng như rào cản ngôn ngữ khiến đóchưa thể là cuộc “vượt biên” thành công đối với nhà làm phim họ Park, người luôn được coi là cánh chim đầu đàn của phong trào “Korean New Wave”.
Do đó, The Handmaiden xuất hiện còn mang một sứ mệnh khác: “phục thù” - như tên bộ ba phim từng làm nên tên tuổi cho ông. Đây cũng là lần thứ ba ông mang phim đi tranh đấu tại Cannes. Dù thừa nhận rằng “không chắc rằng bộ phim phù hợp với Cannes”, nhưng có thể thấy ở đó mong muốn lấy lại uy tín của Park Chan Wook trong con mắt bạn bè quốc tế.
Không chỉ các nhân vật trong phim, mà bản thân Park Chan Wook đã đặt cược rất nhiều trong ván bài ấy. Cả bốn gương mặt trụ cột của The Handmaiden đều chưa từng cộng tác với ông trước đây. Đáng chú ý nhất là Kim Tae Ri, một cái tên mới toanh đã vượt qua hơn 1.500 ứng cử viên khác để nhận được vai diễn cô hầu gái Sook Hee.
Thật không ngoa khi nói rằng nữ diễn viên sinh năm 1990 chính là phát hiện thú vị nhất trong nửa đầu 2016 của điện ảnh Hàn Quốc. Chưa từng có kinh nghiệm xuất hiện trước ống kính, nhưng cô gần như đã “rút ruột rút gan” cho vai diễn đầu tay.
Không chỉ táo bạo trong những cảnh nóng trần trụi bên cạnh đàn chị Kim Min Hee, Kim Tae Ri còn cho thấy khả năng diễn xuất đa dạng khi cùng lúc vừa là một cô hầu gái ngây thơ, ngốc nghếch, vừa là một ả móc túi mưu mô, gian xảo.
Tuy nhiên, nhân vật có nhiều đất nhất để khai thác trong phim lại chính là tiểu thư Hideko - một người có hành tung kỳ quái và quá khứ nhiều bí ẩn. Trái ngược với Sook Hee, gương mặt lãnh cảm của Hideko khiến người xem không thể đoán định đâu mới là suy nghĩ thực sự của cô.
Một cảnh quay để lại dấu ấn mạnh mẽ của bộ phim là khi Sook Hee giúp tiểu thư của mình tắm. Hideko ngâm mình trong bồn, tay ngậm kẹo do tì nữ mang đến hệt như một đứa trẻ mới lớn.
Nàng phát hiện mình có chiếc răng nhọn nên để cho Sook Hee thọc ngón tay vào miệng nhằm mài nó. Đó là cột mốc phát triển tình cảm giữa Sook Hee và Hideko, nhưng cũng cho thấy sự đối lập về tâm lý giữa hai nhân vật.
Từ sự “điên loạn” đến lời tuyên ngôn về nữ quyền
Có thể khẳng định The Handmaiden là bộ phim được đầu tư chỉn chu nhất từ trước đến nay của Park Chan Wook, cả về phục trang lẫn thiết kế bối cảnh.
Để có thể tái hiện câu chuyện một cách chân thực, ông đầu tư xây dựng tòa lâu đài “ba khối” của Kouzuki đầy chi tiết, từ ngoại cảnh hoa viên xanh mướt với những chậu bonsai được kỳ công cắt tỉa, cho đến nội cảnh thư phòng được bày biện tao nhã nhưng lại toát lên vẻ lạnh lùng đến đáng sợ.
Sở dĩ, Park Chan Wook dụng công dựng nên một không gian rộng rãi như vậy là để có thể áp dụng những kỹ thuật quay mới mà ông chưa từng thử nghiệm trước đây.
Thậm chí, ban đầu ông còn định quay bộ phim dưới định dạng 3D nhưng kinh phí rốt cuộc đã không cho phép. Cuối cùng, Park Chan Wook và cộng sự lâu năm là nhà quay phim Chung Chung Hoon quyết định sử dụng ống kính anamorphic cho toàn bộ các cảnh quay trong phim.
Do đó, có thể thấy rõ The Handmaiden chứa đựng nhiều cú lia ống kính rất độc đáo từ cảnh ngoại sang cảnh nội, hoặc dọc theo căn phòng. Đó là điều bất khả nếu không gian bối cảnh của tác phẩm không đủ rộng rãi.
Việc lựa chọn bối cảnh thập niên 1930 là một quyết định sáng suốt, giúp tạo ra một tác phẩm đa văn hóa. Các diễn viên người Hàn ăn vận như người Nhật, nói tiếng Nhật giữa bối cảnh phảng phất phong cách châu Âu có lẽ là hình ảnh khá lạ lùng đối với một bộ phim điện ảnh của xứ kim chi.
Dù vô tình hay hữu ý, The Handmaiden cũng khiến người xem liên tưởng đến ít nhiều tác phẩm điện ảnh khác của phương Tây: những người đàn ông ăn mặc bảnh bao tụ tập trong thư phòng nghe đọc truyện khiêu dâm gợi nhớ đến Eyes Wide Shutcủa Stanley Kubrick; lâu đài của Kouzuki có những nét kỳ dị và bí ẩn tương tựCrimson Peakcủa Guillermo del Toro; hay những cảnh ân ái nóng mặt giữa hai nữ diễn viên chính chắc chắn không thua kém gì Blue is the Warmest Color của Abdellatif Kechiche.
Nếu xét về kịch bản, có lẽ do bám quá sát tiểu thuyết gốc, nên những cú xoáy (twist) trong phim chưa thực sự khiến người xem phải ngỡ ngàng. Sau khi câu chuyện được thuật lại lần hai qua lời kể của tiểu thư Hideko, mọi thứ trở nên dễ đoán hơn rất nhiều.
Bởi vậy, phải công nhận rằng The Handmaiden sẽ thiếu hấp dẫn nếu đi nó không mang phong cách làm phim “điên loạn” đặc trưng của Park Chan Wook. Từ đầu đến cuối phim, sự điên loạn luôn chầu chực xuất hiện, giống như một mắt xích không thể thiếu của toàn tác phẩm.
Bên cạnh đó, những cảnh nóng giữa hai nhân vật nữ và những hành động của họ cũng giống như lời tuyên ngôn khéo léo và đầy mê hoặc về vấn đề nữ quyền mà nhà làm phim muốn lồng ghép.
Khi The Handmaiden chuẩn bị hạ màn, Park Chan Wook đưa người xem xuống tầng hầm bí mật của Kouzuki. Chỉ một phân đoạn ngắn ngủi cũng đủ cứu phần kết còn khá “hiền” của bộ phim. Giống như một câu ngạn ngữ của người Anh rằng “Save the best for last” (Thứ hay nhất nên giữ đến phút cuối cùng), nhà làm phim người Hàn Quốc đã làm đúng như vậy.
Sức quyến rũ của người tiên phong đưa tình dục lên màn bạc
Brigitte Bardot - nữ diễn viên huyền thoại của điện ảnh Pháp là người đã làm thay đổi cái nhìn về tình dục trong điện ảnh.
Vai diễn vượt mọi ranh giới
Nhắc đến Brigitte Bardot (28/9/1934), hay còn gọi là BB, khán giả yêu mến điện ảnh không thể quên vai diễn của cô trong phim "Et Dieu… Créa La Femme" (And God Created Woman).
Năm 1956, bộ phim "Et Dieu… Créa La Femme" lần đầu được ra mắt tại Pháp nhưng không được công chúng đón nhận. Hai năm sau đó, chỉ đến khi tác phẩm công chiếu ở Mỹ với doanh thu đột phá lên tới 4 triệu USD, Brigitte Bardot mới thực sự trở thành hiện tượng.
Vai thiếu nữ 18 tuổi Juliette do Bardot đảm nhận được đánh giá xuất sắc, đó là một nhân vật vừa ngây thơ vừa "hư đốn". Chính sự hóa thân của cô đã làm sống dậy một kịch bản hết sức bình thường.
Đạo diễn Roger Vadim tự hào nói về vai diễn của Bardot trong phim:.
"Đó là một trong những điều lạ lùng về sự có mặt của BB. Cô ấy toát lên vẻ gợi cảm đến mức mọi người cứ luôn nghĩ BB khỏa thân, ngay cả khi cô ấy mặc kín như bưng".
Sự thành công của "Et Dieu... Créa La Femme" tại thị trường Mỹ đánh dấu một bước ngoặt. Thời điểm ấy chưa có một bộ phim nào dám miêu tả bản năng tình dục một cách lộ liễu, hay nói đúng hơn là đam mê nhục dục của phái nữ như vậy.
Đó cũng là lúc hàng loạt liên đoàn đạo đức lên án gay gắt hình ảnh người phụ nữ "hư đốn" do Bardot tạo ra trong phim.
Thế nhưng, hình ảnh người phụ nữ nổi loạn về tình dục sau đó đã được cả thế giới công nhận. Tạp chí Times bình luận vai diễn của Bardot là một "biểu tượng của tự do hoàn toàn".
Những cảnh nóng trong phim đã vượt mọi ranh giới của quan hệ tình dục trong điện ảnh vào thời điểm những năm cuối thập niên 50.
Cho đến nay các cảnh nhảy múa chân trần Bardot trên bàn hay cảnh cô khoe bờ mông quyến rũ vẫn đuợc coi là một trong những cảnh gợi tình "bất hủ".
Brigitte Bardot, từ một nữ diễn viên Pháp vô danh mới 21 tuổi trở thành biểu tượng tình dục, thần tượng điện ảnh, niềm khát vọng của nam giới bằng một vai diễn đỉnh cao, chiếm trọn tâm trí của mọi thế hệ người xem.
Có thời gian, Brigitte Bardot được nhắc đến như là biểu tượng tình dục nổi tiếng hơn cả Marilyn Monroe của nước Mỹ.
Nếu như Marilyn Monroe toát lên sự gợi cảm bởi cơ thể căng tràn sức sống thì Brigitte Bardot lại khiến người đối diện cảm nhận vẻ đẹp gợi cảm một cách vừa cổ điển kiểu Pháp, vừa ồn ào nóng bỏng nhưng được thể hiện ra bên ngoài một cách tự nhiên.
Kể từ khi vai diễn Juliette ra đời, sự tự do tình dục bắt đầu bùng phát, góp phần tạo nên cuộc cách mạng tình dục vào thập niên 60 của thế kỷ XX.
Nam giới hoàn toàn thay đổi quan niệm về phụ nữ. Phái đẹp xé bỏ mọi định kiến, rào cản, chuẩn mực cổ hủ trước đó để sống đúng với những ước mơ, khát khao về tình yêu và hạnh phúc.
Hiện thân mẫu mực của vẻ đẹp gợi cảm
Nói đến Brigitte Bardot mà quên không nói đến những xu hướng thẩm mỹ do cô tạo nên thật sự là một thiếu sót. Người hâm mộ vẫn gọi BB là một "iconic glamour" bởi những điều cô mang lại cho lịch sử thời trang vô cùng đặc biệt.
Mái tóc vàng óng cùng đôi môi cong hờ hững, Bardot là một hiện thân của vẻ đẹp nũng nịu và gợi cảm đậm chất Pháp. Nữ diễn viên luôn khiến khán giả phát cuồng từ mái tóc rối búi cao đến cá tính thời trang phóng khoáng, đa dạng.
Những năm đầu thập niên 50, Bardot thường chọn những trang phục giản dị như áo cưới kín đáo, quần tây thanh lịch. Đến năm 1956, nữ diễn viên làm nên lịch sử khi xuất hiện với khăn veli - thứ phụ kiện được sử dụng trong áo cưới cô dâu sau này.
Thập niên 60, mọi phụ nữ đua nhau trang điểm mắt mèo và mặc những trang phục giống BB. Từ áo kẻ sọc thủy thủ, đầm ca-rô, quần lửng cho tới họa tiết ngựa vằn táo bạo.
Trong bộ phim "The Girl in Bikini" ra mắt năm 1958, Brigitte Bardot đã làm nên cuộc cách mạng khi đưa áo tắm - thứ trang phục quen thuộc tại những bãi biển - trở nên gần gũi hơn trên truyền hình và các tờ tạp chí.
Năm 1971, trong phim "Les Petroleuses", Bigitte Bardot trông cực kỳ quyến rũ khi đội mũ cao bồi cùng áo xuyên thấu, cổ xếp nếp màu đen.
Hình ảnh này đã thay đổi quan niệm về mũ cao bồi bởi trước đó đa số phụ nữ không dám đội loại mũ này (trừ những người ở Texas, Mỹ).
Năm 1973, sau gần 20 năm hoạt động nghệ thuật với hơn 47 bộ phim, các chương trình ca nhạc, các ca khúc thu âm, Brigitte Bardot quyết định từ giã làng giải trí và lui về ở ẩn.
Hiện tại, sau nhiều mối tình ngắn ngủi và 3 cuộc hôn nhân thất bại, Bardot đang sống với người chồng thứ tư - ông Bernard d'Ormale.
Hai người làm đám cưới từ năm 1992 và cùng hài lòng với cuộc sống yên ắng, không thu hút giới truyền thông tại một vùng ngoại thành.
Hôn mê, suy thận, hoại tử chân tay do ăn thịt lợn bệnh
Bệnh nhân Nguyễn Văn K. bị hoại tử chân tay do ăn phải lợn ốm.
Ngày 16/8, bác sĩ Nguyễn Trung Cấp, Phó trưởng Khoa Cấp cứu Bệnh viện (BV) Bệnh nhiệt đới Trung ương cho biết, bệnh viện vừa tiếp nhận bệnh nhân Đỗ văn K, 51 tuổi ở Thanh Hóa bị hoại tử chân tay do ăn lợn ốm.
Được biết, cách đây 8 ngày, ông K. có con lợn ốm, sau đó tự mổ thịt và chế biến. Sau 4 ngày, ông K. xuất hiện sốt cao, ban hoại tử chân tay.
Theo bác sĩ Cấp, lúc vào bệnh viện tỉnh chẩn đoán nhiễm khuẩn huyết sau đó được chuyển lên Bệnh viện Bạch Mai. Tại đây, bệnh nhân xuất hiện sốc, hôn mê, suy gan suy thận. Sau 2 ngày, ông K. lại được chuyển lên Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương. Bác sĩ Cấp chẩn đoán, ông K nhiễm khuẩn huyết, viêm màng não do liên cầu lợn. Hiện ông K vẫn còn hôn mê, suy thận, rối loạn đông máu, thở máy.
Bác sĩ Cấp cho biết, thời điểm này, dịch bệnh liên cầu khuẩn heo dễ phát tán bởi người dân ăn tiệc tùng dễ ăn phải heo “bẩn” mang mầm bệnh.
Giới chuyên môn cảnh báo bệnh liên cầu khuẩn heo có thể gây biến chứng nguy hiểm trong vòng 12-24 giờ.
Người bị bệnh liên cầu khuẩn từ heo thường mắc ở 2 thể. Ở thể cấp tính, bệnh nhân bị sốc nhiễm trùng huyết khiến người bệnh sốt cao, tụt huyết áp, sốc, gây suy đa phủ tạng, xuất huyết và hoại tử toàn thân…, dẫn đến tử vong rất nhanh.
Ở thể viêm màng não, bệnh nhân có sốt cao trên 39 độ C, đau đầu dữ dội, nôn, ù tai, chân tay lạnh, rét run, cứng gáy, rối loạn tri giác, lơ mơ dần dẫn đến hôn mê và nếu được cứu sống cũng để lại di chứng ù tai, điếc tai, mất trí nhớ.
Ngoài ra, có những trường hợp mắc cùng lúc cả hai thể bệnh này khiến tình trạng bệnh rất nguy kịch.
Theo bác sĩ Nguyễn Trung Cấp, bệnh ban đầu không có dấu hiệu điển hình ngoài việc sốt cao, đau đầu, ớn lạnh, vì thế dễ chẩn đoán nhầm với các bệnh khác khiến nhiều người chủ quan và nhập viện khi đã nặng. Không chỉ vậy, người bị nhiễm liên cầu khuẩn heo dù đã được điều trị khỏi vẫn có thể bị tái nhiễm. Trong khi đó, với những người bị nhiễm trùng huyết do nhiễm vi khuẩn này, việc điều trị thường kéo dài nhiều tháng với chi phí lên tới hàng trăm triệu đồng.
Theo các chuyên gia dịch tễ, hiện chưa có vắc-xin phòng bệnh nhiễm liên cầu khuẩn heo cho người. Tuy nhiên, vi khuẩn gây bệnh liên cầu hoàn toàn bị tiêu diệt khi đã nấu chín kỹ, bảo đảm nước từ thịt chảy ra phải trong, không còn màu hồng.
Do đó, để phòng bệnh, người dân không nên ăn tiết canh, nem chua, thịt tái sống… vì đây là được coi là “ổ bệnh” chứa vô số loại vi khuẩn, virus gây bệnh cho người. Khi lựa chọn thịt heo, không nên mua thịt có màu đỏ khác thường, xuất huyết vì đó chắc chắn là heo bị bệnh. Đối với những người chăn nuôi, vận chuyển, giết mổ thịt heo cần đeo găng tay để tránh tiếp xúc trực tiếp với heo hoặc thịt heo bệnh với những vùng có vết thương hở.
Tuesday, August 16, 2016
Ngọc Tưởng: 'Sợ mất vợ nên tôi phải cưới năm 22 tuổi'
Ngay sau khi làm lễ tốt nghiệp khoa đạo diễn điện ảnh, Ngọc Tưởng tiếp tục đến trường quay phim truyền hình trong vai trò diễn viên. Anh hào hứng cho biết: "Tôi muốn đồng hành 2 con đường diễn viên và đạo diễn".
Không sợ bị đóng khung với vai khờ.- Thời gian học diễn viên và đạo diễn của anh kéo dài 10 năm. Vì sao anh lại dành thời gian học lâu như vậy thay vì chăm chỉ chạy show?
- Tôi đã dành 10 năm học đại học sân khấu, trong đó đại học đạo diễn điện ảnh 4 năm. Tôi nghĩ, nghề nghiệp của mình muốn phát triển thì phải đầu tư kiến thức rất nhiều.
Làm diễn viên thì bản thân chỉ làm tốt vai trò của mình. Đôi khi vai mình tốt nhưng có khi tổng thể phim không tốt, sẽ khiến mình tiếc nuối. Vì vậy, tôi muốn học để tạo nên một tác phẩm theo đúng ý của mình.
- Nhưng dành thời gian học nhiều đồng nghĩa với việc bỏ lỡ nhiều cơ hội đóng phim, thu nhập giảm. Vợ anh có phàn nàn về điều này?
- Phải nói chọn con đường học tiếp thì tôi phải trả giá nhiều lắm. Trước đó, tôi tập trung đi show, thu nhập 8, xài 3 nhưng khi đi học thì thu nhập có 4 xài tới 10. Có thể nói có bao nhiêu tiền tiết kiệm trong quá trình đóng phim, tôi xài hết trong 4 năm học đại học.
Mỗi lần làm bài tập, thi, tôi phải làm chỉn chu nghiêm túc bởi mình là người làm lâu năm trong nghề, không thể làm xuề xòa, dễ dãi được. Riêng bài thi tốt nghiệp với độ dài 29 phút nhưng tôi đầu tư tới gần 200 triệu đồng.
Cũng may bà xã thấy định hướng của tôi tốt nên hoàn toàn ủng hộ, không cằn nhằn việc lấy tiền nhà đi hoài.
- Khán giả nhớ tới anh là nghĩ ngay đến những vai khờ, ngố. Bị đóng khung như thế, anh có cảm giác chán mỗi khi đọc kịch bản?
- Tôi không sợ chuyện mình bị đóng khung vào một dạng vai vì đóng nhiều vai khờ nhưng mỗi vai diễn tôi lại tạo cho nhân vật của mình màu sắc khác nhau. Hơn nữa, mỗi nhân vật có hoàn cảnh, gia đình, đời sống khác nhau nên mình không sợ trùng lắp. Có người làm kỹ sư, thầy giáo, mỗi người tôi lại có đặc thù riêng và tôi thường tạo cho họ những đặc điểm dễ nhận ra như người cầm khăn quấn cổ, cầm đập ruồi, cầm dầu hít mũi….
Làm diễn viên ai cũng muốn thử sức với nhiều dạng vai khác nhau nhưng nhà sản xuất lại muốn phim an toàn. Khi tôi đóng vai khờ đạt, họ chỉ muốn tôi đảm nhận dạng vai này, không cho tôi cơ hội thử thách.
Đây cũng là một trong những lý do tôi phải học đạo diễn. Khi học đạo diễn tôi thấy có những vai nhỏ, nếu mình thích thì vẫn đóng được. Tôi rất hâm mộ và muốn giống những người thầy của mình như đạo diễn Đào Bá Sơn, Công Ninh vì họ làm tác phẩm tốt và diễn cũng rất tốt.
Tôi hiền chứ không khờ.- Chuyên trị những vai khờ và ngố, ngoài đời anh là người thế nào?
- Ngoài đời, tôi hiền chứ không khờ. Nói đóng vai ngố nhưng phải tư duy nhiều đấy. Ngố làm sao để người ta thương, nhớ là điều không dễ dàng. Trước khi nhận vai diễn nào, tôi đều phải trăn trở, suy tính, tạo cho nhân vật những đặc điểm thú vị. Ví dụ, trong phim Kiều nữ và đại gia, tôi vào vai anh chàng si tình nên tôi gây ấn tượng với khán giả bằng cách cho nhân vật mê màu đỏ. Mỗi lần xuất hiện đều gắn với một vật màu đỏ.
Con gái đôi khi thắc mắc với mẹ: “Sao người ta nói ba đóng vai khùng khùng thôi hả mẹ?” Tuy nhiên, khi xem phim của tôi thì bé thích và khen ba đóng hay.
- Làm nghề diễn, lại là con trong gia đình khá giả, vì sao anh lại lấy vợ khi mới 22 tuổi?
- Ngay khi tốt nghiệp trường sân khấu tôi buộc phải cưới vợ ngay nếu không sẽ mất cô ấy. Cô ấy quê ở Bình Định, gia đình không muốn cô ấy ở lại Sài Gòn.
Chúng tôi yêu nhau từ năm 1, đến năm 2 bố phát hiện, cấm không cho cô ấy đi học nữa. Lúc đó, tôi đã đánh liều về quê vợ để xin phép bố mẹ. Mới 20 tuổi, chưa đi tàu lần nào, không biết ga Diêu Trì, không biết Bình Định thế nào nhưng tôi vẫn quyết tâm tới.
Bước xuống ga, bơ vơ không biết nhà vợ ở đâu, tôi bèn gọi cho một người bạn. Bạn ấy đưa tôi về nhà, sau đó lại liên lạc với vợ. Lúc này cô ấy phải nói thật với bố. Có lẽ hành động can đảm về Bình Định đã gây ấn tượng với bố vợ nên ông không căng thẳng tới tôi.
Sau đó, vào những ngày lễ tết, dù xa nhau, tôi vẫn tranh thủ đi tàu về Bình Định. Ngày Valentine, tôi ngồi 11 tiếng trên tàu từ Sài Gòn về Bình Định tặng 1 bông hoa cho cô ấy rồi đi về ngay.
Đến khi tốt nghiệp trường sân khấu, tôi đến xin bố vợ cho cưới. Khi bố sợ hai đứa lấy nhau khi chưa có việc làm, con gái sẽ khổ, tôi đành lấy điều kiện gia đình để thuyết phục bố mẹ vợ. Nhà tôi vốn có cơ sở kinh doanh ổn định nên nếu không làm nghề được thì về nhà làm với gia đình cũng không sợ bị đói. Nhờ vậy đã được bố mẹ vợ đồng ý.
- Môi trường diễn viên phức tạp, phải thường xuyên xa nhà, bên cạnh lại có nhiều đồng nghiệp nữ. Anh giữ hạnh phúc gia đình thế nào?
- Ban đầu, tôi đi đóng phim, vợ cũng ghen lắm chứ. Tôi phải thuyết phục dần. Hơn nữa, cô ấy cũng hiểu tính tôi nên an tâm phần nào. Để bù đắp những ngày tháng đi quay, tôi dành những ngày rảnh rỗi cho vợ con. Tôi đưa cả nhà đi chơi, đi ăn vào mỗi ngày cuối tuần. Mỗi năm đi chơi xa 2 ngày.